Tôi ngồi một mình trong phòng thí nghiệm tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Đêm khuya khoắt, tiếng máy lạnh rì rì hòa quyện với nhịp tim đập đều đặn của tôi. Lan, 28 tuổi, nhà nghiên cứu sinh học, đang cố gắng hoàn thành báo cáo về các nghiên cứu OGM. Tay tôi lướt trên bàn phím, mắt dán chặt vào tài liệu quan trọng nhất:avis de l’oms concernant les ogm. Đó là ý kiến chính thức từ Tổ chức Y tế Thế giới, khẳng định rằng các sản phẩm biến đổi gen an toàn nếu được kiểm soát đúng cách. Nhưng tôi không tin. Tôi cảm nhận được sự bất an len lỏi trong từng tế bào, như một lời cảnh báo từ sâu thẳm.
Cửa phòng đột ngột mở ra, mang theo làn gió mát lạnh từ hành lang. Huy bước vào, cao lớn, mái tóc đen rối bù sau một ngày dài. Anh là đồng nghiệp của tôi, 30 tuổi, chuyên gia di truyền học với nụ cười luôn khiến tim tôi lỡ nhịp. “Lan, vẫn chưa về à? Em đọc cái gì mà chăm chú thế?” Giọng anh trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh.
Tôi ngẩng đầu, cố giấu đi sự rung động quen thuộc mỗi khi anh gần.”Anh Huy, em đang xem avis de l’oms concernant les ogm. Họ bảo OGM an toàn, nhưng em nghĩ có gì đó sai sai. Những thí nghiệm của chúng ta cho thấy biến đổi gen có thể ảnh hưởng đến hormone sinh sản.”Tôi nói, giọng hơi run vì mệt mỏi lẫn hồi hộp.
“Anh Huy, em đang xem avis de l’oms concernant les ogm. Họ bảo OGM an toàn, nhưng em nghĩ có gì đó sai sai. Những thí nghiệm của chúng ta cho thấy biến đổi gen có thể ảnh hưởng đến hormone sinh sản.”
Anh cười, kéo ghế ngồi sát bên tôi. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng, quyện với hương cà phê từ ly anh cầm, khiến không khí đột ngột nóng lên. “Em đa nghi quá. Avis de l’oms concernant les ogm dựa trên hàng ngàn nghiên cứu. Nếu không an toàn, họ đã cấm từ lâu.” Tay anh vô tình chạm nhẹ vào tay tôi khi chỉ vào màn hình. Da anh ấm áp, khiến tôi rùng mình. Lần đầu tiên, cuộc tranh luận khoa học này không chỉ là lý trí.
Chúng tôi bắt đầu tranh cãi. Giọng tôi cao vút, lập luận về rủi ro tiềm ẩn, trong khi anh bình tĩnh phản bác bằng dữ liệu. Nhưng càng nói, tôi càng nhận ra ánh mắt anh không rời khỏi môi tôi, và hơi thở anh gần hơn bao giờ hết. Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi lấm tấm trên gáy. Phòng thí nghiệm giờ như một lò lửa ngầm, tiếng tranh luận hòa lẫn với tiếng nuốt nước bọt khô khan.
Sao anh lại gần thế này?Tôi nghĩ thầm, nhưng không đẩy ra. Thay vào đó, tôi nghiêng người sát hơn, ngực chạm nhẹ vào cánh tay anh. “Anh nghĩ em sai? Vậy chứng minh đi,” tôi thách thức, giọng khàn khàn.
Huy im lặng một giây, rồi tay anh vuốt nhẹ lên má tôi. “Lan, em biết không, khoa học không phải lúc nào cũng khô khan. Đôi khi, nó đánh thức những thứ… bản năng.” Môi anh chạm môi tôi, nhẹ nhàng ban đầu, như thử nghiệm một giả thuyết. Tôi đáp lại, lưỡi quấn quýt, vị cà phê đắng ngắt hòa quyện với vị ngọt từ nước bọt anh. Tay tôi ôm lấy cổ anh, kéo sát hơn, cảm nhận cơ ngực rắn chắc qua lớp áo sơ mi mỏng.
Chúng tôi đứng dậy, đẩy đổ chồng tài liệu. Tiếng giấy sột soạt rơi xuống sàn như bản nhạc nền dồn dập. Anh bế tôi lên bàn thí nghiệm, lạnh buốt của kim loại tương phản với sức nóng từ cơ thể anh. Tôi cởi nút áo anh, ngón tay run run vuốt ve làn da rám nắng, mùi mồ hôi nam tính quyện với hóa chất thí nghiệm tạo nên thứ hương vị kích thích lạ lùng. “Lan, em đẹp quá,” anh thì thầm, môi lướt xuống cổ tôi, cắn nhẹ khiến tôi rên rỉ.
Tôi kéo anh xuống, chân quấn quanh hông anh. Quần áo rơi lả tả, da thịt chạm da thịt, nóng bỏng và mịn màng. Tay anh khám phá ngực tôi, xoa nắn nhẹ nhàng rồi mạnh mẽ hơn, núm vú cứng lại dưới đầu ngón tay thô ráp.Tiếng thở hổn hểncủa chúng tôi át cả tiếng máy lạnh. Tôi cảm nhận độ cứng của anh ép sát vào đùi trong, ẩm ướt từ nơi kín đáo của tôi lan tỏa, mùi dục vọng nồng nàn lấp đầy không gian.
“Anh… chậm thôi,” tôi van xin, nhưng cơ thể phản bội, hông uốn éo mời gọi. Anh cười khùng khục, ngón tay lướt xuống dưới, vuốt ve nơi nhạy cảm nhất. Ẩm ướt, trơn tru, anh xoa nhẹ hạt le, khiến tôi cong người, tiếng rên vang vọng.Nó giống như một thí nghiệm hoàn hảo, mọi giác quan bùng nổ.Tôi nghĩ, đầu óc quay cuồng.
Nó giống như một thí nghiệm hoàn hảo, mọi giác quan bùng nổ.
Huy nâng chân tôi lên vai, chậm rãi tiến vào. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi hét khẽ. Anh di chuyển nhịp nhàng, sâu và mạnh dần, tiếng da thịt va chạmchụt chụthòa với tiếng kim loại kêu ken két dưới bàn. Mồ hôi nhỏ giọt từ trán anh xuống ngực tôi, mặn chát khi tôi liếm môi. Mắt chúng tôi khóa chặt, đầy ham muốn và sự thấu hiểu ngầm. “Em chặt quá, Lan… anh không chịu nổi,” anh gầm gừ, tăng tốc.
Căng thẳng tích tụ từ cuộc tranh luận giờ chuyển hóa thành khoái lạc dâng trào. Tôi cào cấu lưng anh, để lại dấu đỏ, cơ thể rung động theo từng cú thúc. Mùi mồ hôi, mùi tình dục nồng nặc, tiếng rên rỉ ngày càng to. Tôi đạt đỉnh đầu tiên, co thắt mạnh mẽ quanh anh, hét tên anh trong khoái cảm chói lòa. Huy theo sau, đổ gục lên tôi, hơi thở nóng hổi phả vào tai.
Chúng tôi nằm đó, thở dốc, tay vuốt ve nhau dịu dàng. Phòng thí nghiệm giờ yên bình trở lại, chỉ còn tiếng tim đập chậm rãi. “Avis de l’oms concernant les ogm có lẽ đúng một phần,” tôi thì thầm, cười khúc khích. “Nhưng em thích cách anh chứng minh hơn.”
Anh hôn trán tôi. “Khoa học và đam mê luôn song hành, Lan. Giống như chúng ta.” Chúng tôi mặc quần áo, dọn dẹp đống hỗn độn, nhưng ánh mắt vẫn đầy hứa hẹn. Khi rời phòng, tay trong tay, tôi biết đây chỉ là khởi đầu. Cuộc tranh luận về OGM có thể tiếp tục, nhưng dục vọng này đã thay đổi mọi thứ mãi mãi.
Sáng hôm sau, ngồi bên tách cà phê, tôi mở lại tài liệu.Avis de l’oms concernant les ogmvẫn ở đó, nhưng giờ nó mang ý nghĩa khác – một chất xúc tác cho tình yêu nồng cháy. Tôi mỉm cười, nhớ lại cảm giác da thịt anh, nhịp đập chung, và biết rằng, trong thế giới khoa học khô khan, chúng tôi đã tìm thấy hơi ấm thực sự.