Đêm khuya khoắt trong căn phòng trọ chật hẹp, Nam nằm dài trên chiếc giường cũ kỹ, ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của chàng sinh viên năm ba. Tiếng quạt máy kêu rè rè hòa quyện với tiếng xe máy vù vù ngoài đường phố Sài Gòn không ngủ. Anh lướt qua những dòng code vô hồn, rồi bất chợt dừng lại,ai sáng tác cuộc đời anh sinh viên này vậy?Câu hỏi lóe lên trong đầu như một cơn gió lạ, khiến tim anh đập nhanh hơn một nhịp. Cuộc sống sao mà nhàm chán thế này: học hành, cà phê đen, và những giấc mơ về một người phụ nữ có thể làm tan chảy lớp vỏ cô đơn dày đặc.
“Ai đó đang viết kịch bản cho tao à? Một AI nào đó đang chơi đùa với số phận tao?”
Nam tắt máy, đứng dậy vươn vai. Mùi mồ hôi nhè nhẹ từ chiếc áo thun cũ phả ra, lẫn với hương cà phê nguội ngắt trên bàn. Anh quyết định ra ngoài, hít thở không khí đêm oi bức. Quán cà phê ven đường vẫn sáng đèn, vài cặp tình nhân thì thầm, tiếng nhạc ballad da diết vang vọng. Và rồi, anh thấy cô – Lan, một cô gái lạ mặt ngồi một mình ở góc quán, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn neon. Cô mặc chiếc váy đen ôm sát, lộ ra đường cong mềm mại khiến Nam nuốt nước bọt đánh ực.
Anh bước lại gần, tim đập thình thịch như trống hội.”Chào em, ngồi một mình à?”Giọng anh hơi run, nhưng Lan mỉm cười, nụ cười ấm áp như nắng mai. Họ bắt đầu trò chuyện. Lan lớn hơn anh vài tuổi, làm freelance designer, thích những câu chuyện bất ngờ của cuộc sống. Mùi nước hoa thoang thoảng từ cô – hỗn hợp vani và hoa nhài – xộc vào mũi Nam, khiến anh say đắm. Bàn tay cô vô tình chạm nhẹ vào tay anh khi đưa ly cà phê, da thịt tiếp xúc như dòng điện chạy qua, làm anh rùng mình.
Họ rời quán khi trời đã khuya hơn. Lan đề nghị:”Anh về với em nhé? Nhà em gần đây thôi.”Nam gật đầu, cảm giác như có bàn tay vô hình đang đẩy anh vào vòng xoáy dục vọng. Căn hộ của Lan nhỏ xinh, ánh đèn vàng dịu nhẹ, rèm cửa lay động theo gió máy lạnh. Cô rót rượu vang đỏ, vị chát ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi họ khi cụng ly. Tiếng cười khúc khích của Lan vang lên, hòa quyện với nhịp thở dần nặng nề của Nam.
Anh ngồi sát bên cô trên ghế sofa, mùi da thịt ấm áp từ cơ thể Lan phả ra, quyện lẫn hương rượu.Tại sao mọi thứ lại diễn ra suôn sẻ thế này?Nam nghĩ thầm, bàn tay anh run run đặt lên đùi cô. Lan không đẩy ra, ngược lại, cô nghiêng người, môi chạm nhẹ vào tai anh, hơi thở nóng hổi thì thầm:”Em thích anh từ cái nhìn đầu tiên.”Nụ hôn đầu tiên đến tự nhiên như cơn mưa mùa hạ. Môi cô mềm mại, ngọt ngào như mật ong, lưỡi quấn quýt khiến Nam quên hết thảy. Tay anh vuốt ve lưng cô qua lớp váy mỏng, cảm nhận lớp da mịn màng, nóng bỏng dần lên.
“Đây là thật sao? Hay ai đó đang sáng tác giấc mơ này cho anh sinh viên nghèo kiết xác như tao?”
Họ đứng dậy, Lan dẫn anh vào phòng ngủ. Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, chiếu lên chiếc giường trắng muốt. Cô cởi váy chậm rãi, để lộ bộ ngực đầy đặn trong chiếc áo lót ren đen, núm vú hồng hào căng tròn dưới lớp vải mỏng. Nam cởi áo, cơ thể rắn chắc của chàng trai trẻ phô bày, mùi mồ hôi nam tính hòa quyện với hương nước hoa của cô tạo nên thứ men say đặc biệt. Họ ngã xuống giường, da thịt dính sát nhau, tiếng da chạm da kêu bộp bộp nhẹ nhàng.
Tay Lan lướt trên ngực anh, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ hồng, khiến Nam rên rỉ trong cổ họng. Anh hôn xuống cổ cô, vị mặn của da thịt, mùi mồ hôi quyện mồ hôi anh tạo nên bản giao hưởng giác quan. Miệng anh ngậm lấy núm vú qua lớp ren, liếm láp khiến Lan cong người, tiếng rên khe khẽ vang lên như bản nhạc ru êm đềm:”Ừm… anh… mạnh nữa đi…”Tay anh lần xuống dưới, chạm vào vùng kín ẩm ướt qua lớp quần lót mỏng. Ngón tay anh vuốt ve nhẹ nhàng, cảm nhận độ nóng, độ trơn tuột khiến anh cứng ngắc trong quần.
Lan ngồi dậy, cởi nốt lớp ren cuối cùng, rồi quỳ xuống trước anh. Mắt cô nhìn lên, đầy thèm khát, tay kéo khóa quần Nam. Con cặc anh bật ra, cứng ngắc, mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng. Cô ngậm lấy nó chậm rãi, lưỡi quấn quanh, mút mạnh khiến Nam nắm chặt tóc cô, hông đẩy tới. Vị mặn của dịch tiền xuất tinh lan trên lưỡi cô, tiếng chụt chụt ướt át vang vọng trong phòng.Trời ơi, cảm giác này… như được ai đó viết sẵn để tao điên đảo.
Nam kéo cô nằm ngửa, hôn từ bụng xuống vùng kín. Mùi hương phụ nữ nồng nàn xộc vào mũi, vị chua ngọt khi lưỡi anh chạm vào hột le sưng mọng. Lan quằn quại, tay bấu chặt ga giường, tiếng rên lớn hơn:”Anh… liếm em đi… sướng quá…”Anh mút mạnh, ngón tay đút vào lỗ nhỏ chặt khít, ra vào nhịp nhàng khiến nước nhờn tuôn trào, thấm ướt cả ga giường. Nhịp thở họ dồn dập, mồ hôi túa ra lấp lánh dưới ánh trăng, mùi tình dục nồng nặc bao trùm không gian.
Cuối cùng, Nam nằm lên cô, con cặc cứng ngắc chạm vào cửa mình ướt át. Lan dang rộng chân, thì thầm:”Vào em đi anh, em muốn anh.”Anh đẩy từ từ, cảm giác bao da nóng bỏng ôm chặt lấy anh, từng khúc ruột co bóp như muốn nuốt chửng. Họ rên rỉ đồng thanh khi anh đâm sâu hết cỡ, hông dập mạnh mẽ. Tiếng da thịt va chạm bộp bộp, tiếng nước nhờn chẹp chẹp, tiếng thở hổn hển hòa quyện. Lan quấn chân quanh hông anh, móng tay cào lưng để lại vết xước đỏ,”Mạnh nữa… anh ơi… em sướng…”
Tension dâng cao, Nam tăng tốc, mỗi cú nhấp như sóng dữ đánh vào bờ. Lan cong người, âm đạo co thắt dữ dội khi đạt cực khoái đầu tiên, nước lồn phun ra ướt đẫm đùi anh.Ai sáng tác cuộc đời anh sinh viên mà tuyệt vời thế này?Nam nghĩ thoáng qua trước khi cơn sóng thứ hai ập đến. Anh rút ra, bắn tinh trắng đục lên bụng cô, từng đợt nóng hổi, dính nhớp. Họ nằm ôm nhau, thở dốc, mồ hôi hòa quyện, mùi tinh dịch và nước nhờn lan tỏa ngọt ngào.
Sau đó, trong vòng tay ấm áp, Lan vuốt ve tóc anh:”Ai sáng tác cuộc đời anh sinh viên mà đưa anh đến với em vậy?”Cô cười khúc khích. Nam ôm chặt cô, cảm giác bình yên lan tỏa.”Có lẽ là định mệnh, hay một AI bí ẩn nào đó. Nhưng giờ tao biết, cuộc đời tao đáng sống rồi.”Họ ngủ thiếp đi, tiếng tim đập hòa nhịp, hứa hẹn những đêm say đắm tiếp theo. Sáng mai, Nam tỉnh dậy với nụ cười, cuộc sống không còn là kịch bản nhàm chán nữa.
“Có lẽ là định mệnh, hay một AI bí ẩn nào đó. Nhưng giờ tao biết, cuộc đời tao đáng sống rồi.”