Mê Đọc Truyện
truyện sex loạn luân hiếp dâm mẹ dâm nóng bỏng

Sex Ảo Nóng Bỏng Sài Gòn – Paris

Tôi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ ở Sài Gòn, ánh đèn neon từ con phố bên ngoài hắt qua cửa sổ, nhuộm đỏ cả không gian. Đã ba tháng kể từ khi Minh đi du học ở Pháp. Những cuộc gọi video hàng đêm trở thành liều thuốc duy nhất xoa dịu nỗi cô đơn đang gặm nhấm tôi. Hôm nay, sau một ngày dài mệt mỏi ở văn phòng, tôi cầm điện thoại lên, lướt web một cách vô thức. Bất chợt, một bài viết tiếng Pháp hiện ra:avantages de téléphone pour lescouples à distance. Tôi cười khẩy, dịch thử trong đầu: ưu điểm của điện thoại dành cho những cặp đôi xa cách. Sao không thử nhỉ? Tim tôi đập nhanh hơn khi nghĩ đến Minh, chàng trai với nụ cười ấm áp và bàn tay mạnh mẽ từng vuốt ve da thịt tôi.

Đêm ấy, tôi gọi video cho anh. Màn hình sáng lên, khuôn mặt Minh hiện ra, mái tóc rối bù sau giờ học muộn.”Em yêu, anh nhớ em quá,”anh thì thầm, giọng trầm ấm vang vọng qua loa, khiến da đầu tôi tê rần. Tôi mặc chiếc áo ngủ mỏng tang, nằm ngả trên giường, mùi hương hoa nhài từ nước tắm còn vương vấn trên da.Tôi muốn anh chạm vào tôi ngay lúc này.Chúng tôi trò chuyện vu vơ ban đầu, về công việc, về thời tiết Paris se lạnh so với cái nóng oi bức của Sài Gòn. Nhưng rồi, ánh mắt anh lướt xuống cổ áo tôi, nơi đường cong ngực lộ ra dưới lớp vải lụa.

“Em yêu, anh nhớ em quá,”

Avantages de téléphone pour les, tôi nghĩ thầm, những ưu điểm đầu tiên đã rõ mồn một: nó kéo chúng tôi lại gần nhau dù cách xa hàng ngàn cây số. Tôi nghiêng người sát màn hình, thì thầm:”Anh có nhớ lần cuối chúng ta ở biển không? Em muốn anh hôn em như thế.”Minh cười, đôi mắt tối sầm lại vì dục vọng. Anh cởi nút áo sơ mi, lộ ra lồng ngực săn chắc. Qua camera, tôi thấy từng thớ cơ co giật nhẹ khi anh thở dốc. Tôi vuốt ve cánh tay mình, tưởng tượng bàn tay anh thay thế, da anh nóng bỏng chạm vào da tôi. Không khí phòng tôi đột nhiên nặng nề, mùi mồ hôi thoang thoảng lẫn với hương nước hoa của anh qua trí nhớ.

“Anh có nhớ lần cuối chúng ta ở biển không? Em muốn anh hôn em như thế.”

Căng thẳng dần leo thang. Anh bảo tôi cởi áo, và tôi làm theo, ngực trần phơi bày dưới ánh đèn mờ ảo. Tiếng thở của anh trở nên khàn đục, vang vọng trong tai nghe như nhịp trống thúc giục.”Em đẹp quá, Lan ơi. Anh đang cứng lên vì em.”Lời anh như dòng điện chạy dọc sống lưng tôi, núm vú cứng lại, da gà nổi khắp người. Tôi đưa tay chạm vào đó, xoa nhẹ, mắt không rời màn hình. Anh làm theo, kéo khóa quần, để lộ phần thân dưới căng tràn sức sống. Qua điện thoại, hình ảnh ấy sống động đến mức tôi ngửi thấy mùi đàn ông quen thuộc, vị mặn của da anh trên đầu lưỡi tưởng tượng.

“Em đẹp quá, Lan ơi. Anh đang cứng lên vì em.”

Giữa chừng, tôi dừng lại, tim đập thình thịch.Mình đang làm gì vậy? Nhưng anh ấy ở xa quá, và em cần anh đến thế này.Nội tâm tôi giằng xé giữa e ngại và khát khao. Minh cảm nhận được, giọng anh dịu dàng:”Em yêu, chúng ta cùng nhau, được không? Anh sẽ dẫn em đi.”Lời anh như liều thuốc an thần, tôi thả lỏng, ngả người ra sau. Anh hướng dẫn tôi, giọng chậm rãi: vuốt ve từ cổ xuống bụng, vòng eo, rồi xuống sâu hơn. Tôi làm theo, ngón tay lướt qua lớp lông mịn, chạm vào nơi ẩm ướt đang rỉ nước vì anh. Tiếng rên đầu tiên thoát ra từ môi tôi, khẽ khàng như tiếng gió thoảng, nhưng anh nghe rõ, rên đáp lại, âm thanh ấy rung động tận đáy lòng tôi.

Mình đang làm gì vậy? Nhưng anh ấy ở xa quá, và em cần anh đến thế này.

“Em yêu, chúng ta cùng nhau, được không? Anh sẽ dẫn em đi.”

Chúng tôi đồng bộ hóa nhịp thở, từng cử động. Màn hình đầy hình ảnh anh vuốt ve mình, tay di chuyển nhanh dần, gân guốc nổi lên dưới da rám nắng. Tôi tăng tốc, cảm giác nóng ran lan tỏa từ bụng dưới, cơ thể uốn éo trên ga giường ẩm mồ hôi. Mùi da thịt tôi quyện với không khí oi bức, tiếng da thịt chạm nhau vang vọng qua loa –phạch phạchnhịp nhàng.Ưu điểm thứ hai của điện thoại: nó biến khoảng cách thành trò chơi kích thích.Anh thì thầm những lời dâm đãng bằng tiếng Pháp xen lẫn Việt:”Avantages de téléphone pour les amants comme nous… Em ướt chưa?”Tôi gật đầu, đưa ngón tay lên môi, nếm vị mặn ngọt của chính mình, tưởng tượng đó là anh.

“Avantages de téléphone pour les amants comme nous… Em ướt chưa?”

Căng thẳng dâng cao như sóng dữ. Nội tâm tôi hỗn loạn: hình ảnh ký ức ùa về, những lần anh đè tôi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào tai, mùi mồ hôi trộn lẫn nước hoa. Giờ đây, qua màn hình, mọi thứ sống động hơn bao giờ hết. Anh đẩy nhanh, mặt méo xẹo vì khoái lạc sắp tới.”Lan, anh sắp… cùng anh nhé!”Tôi cắn môi, tay di chuyển điên cuồng, âm đạo co thắt quanh ngón tay, từng đợt sóng khoái cảm dồn dập. Tiếng hét của tôi vang lên, hòa quyện với tiếng gầm của anh. Màn hình rung nhẹ khi anh xuất tinh, dòng trắng đục bắn ra, lấp lánh dưới ánh đèn Paris. Tôi run rẩy, cơ thể co giật trong cơn cực khoái, nước mắt lăn dài vì sung sướng quá đỗi.

“Lan, anh sắp… cùng anh nhé!”

Sau đó, chúng tôi nằm im, thở dốc. Anh lau mồ hôi trán, cười mãn nguyện.”Em yêu,avantages de téléphone pour lesngười yêu như chúng ta thật tuyệt vời.”Tôi gật đầu, kéo chăn đắp lên người, da vẫn còn nóng ran. Phòng tôi giờ ngập mùi tình dục, ga giường nhàu nhĩ. Chúng tôi trò chuyện nhẹ nhàng, về tương lai, về ngày anh trở về. Nỗi cô đơn tan biến, thay vào đó là sự gắn kết sâu sắc hơn. Điện thoại không chỉ kết nối giọng nói, mà còn linh hồn, dục vọng của chúng tôi.

“Em yêu,avantages de téléphone pour lesngười yêu như chúng ta thật tuyệt vời.”

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với nụ cười trên môi. Minh nhắn tin: một trái tim và lời hẹn tối nay. Tôi nghĩ về những ưu điểm ấy – cách nó khơi dậy trí tưởng tượng, biến nỗi nhớ thành ngọn lửa cháy bỏng. Cuộc sống xa cách không còn là gánh nặng, mà là cơ hội khám phá những khoái lạc mới. Tôi cầm điện thoại, cảm giác nó ấm áp trong tay, như bàn tay anh. Hôm nay, tôi sẽ tìm thêm nhữngavantages de téléphone pour lesđêm dài sắp tới.

Những ngày sau, thói quen ấy trở thành phần không thể thiếu. Có đêm anh gọi bất ngờ, giọng khẩn thiết giữa giờ nghỉ học. Tôi đang tắm, nước chảy róc rách trên da, xà phòng bọt trắng mịn. Anh yêu cầu bật camera, và tôi làm theo, để anh xem dòng nước lướt qua đường cong cơ thể. Tiếng nước hòa với tiếng rên của anh khiến tôi ửng hồng. Chúng tôi thử nghiệm: anh gửi ảnh khỏa thân, tôi đáp lại bằng video ngắn, ngón tay lấp lánh dưới ánh sáng phòng tắm. Mỗi lần như thế, căng thẳng công việc tan biến, thay vào đó là dòng endorphin dâng trào.

Một tối mưa Sài Gòn tầm tã, sấm chớp rạch trời, tôi nằm cuộn tròn chờ anh. Khi cuộc gọi kết nối, tiếng mưa bên cửa sổ anh ở Paris trùng nhịp với nhịp tim tôi. Chúng tôi chậm rãi hơn hôm nay, vuốt ve bằng lời nói. Anh tả chi tiết cách anh sẽ hôn từ cổ xuống ngực, liếm láp núm vú đến khi tôi van xin. Tôi cảm nhận được hơi thở anh qua tai nghe, nóng hổi như thật. Tay tôi lần mò xuống dưới, chậm rãi xoa bóp, xây dựng khoái cảm từ tốn. Nội tâm tôi thì thầm:Đây là ưu điểm lớn nhất – nó dạy ta kiên nhẫn, trân trọng từng giây.

Đây là ưu điểm lớn nhất – nó dạy ta kiên nhẫn, trân trọng từng giây.

Anh dẫn dắt, giọng khàn đi vì kiềm chế. Khi cao trào đến, nó mãnh liệt hơn bao giờ hết, như cơn bão ngoài kia. Tôi hét tên anh, cơ thể cong lên, nước mưa đập cửa sổ như vỗ tay. Anh xuất tinh cùng lúc, tiếng gầm át cả sấm sét. Sauglow kéo dài, chúng tôi ôm gối ngủ qua màn hình, hơi thở đều đặn ru êm. Sáng ra, tôi tỉnh giấc với cảm giác bình yên, nỗi nhớ vẫn đó nhưng giờ nó ngọt ngào.

Thời gian trôi, Minh sắp về. Nhưng nhữngavantages de téléphone pour lescuộc yêu ấy đã thay đổi chúng tôi. Nó không thay thế vòng tay thật, nhưng làm tình yêu thêm phần thi vị. Khi anh bước qua cửa sân bay, ôm tôi chặt, tôi thì thầm:”Cảm ơn chiếc điện thoại nhỏ bé của chúng ta.”Và đêm đầu tiên đoàn tụ, mọi giác quan bùng nổ: mùi da anh thật, vị môi anh mặn ngọt, tiếng rên hòa quyện không qua loa nữa. Nhưng ký ức về những đêm xa cách ấy, mãi là ngọn lửa sưởi ấm trái tim tôi.

“Cảm ơn chiếc điện thoại nhỏ bé của chúng ta.”

Câu chuyện liên quan