Mê Đọc Truyện
truyện sex loạn luân hiếp dâm mẹ dâm nóng bỏng

Nét Bút Tri Ân, Nét Tình Thầy Trò

Tôi ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong căn phòng trọ nhỏ, ngòi bút lướt trên trang giấy trắng tinh, những nét chữ run run mang theo bao kỷ niệm. Hôm nay là ngày 20 tháng 11, ngày Nhà giáo Việt Nam, và tôi quyết định viết mộtbài viết nét bút tri ân về thầy cô giáo– không phải những lời sáo rỗng trên mạng xã hội, mà là từ trái tim người học trò từng say đắm ánh mắt thầy. Thầy Minh, người thầy dạy văn của tôi suốt ba năm cấp ba, giờ đây vẫn ám ảnh tôi sau mười năm xa cách. Tôi 28 tuổi, một nhà báo tự do, nhưng ký ức về thầy vẫn tươi nguyên như hương hoa sữa đầu thu.

Giấy trắng thơm mùi mực in, tôi miêu tả thầy: dáng cao gầy, mái tóc đen nhánh hơi rối, giọng nói trầm ấm như bản nhạc piano cũ kỹ vang vọng trong lớp học. Mỗi lần thầy giảng thơ, tim tôi đập thình thịch, đôi má ửng hồng dưới cái nhìn nghiêm nghị nhưng đầy trìu mến của thầy. “Lan viết hay lắm” – lời khen ấy vẫn vang vọng, khiến tôi mơ mộng những đêm dài. Bài viết dần thành hình, nhưng tôi muốn trao tận tay thầy, không qua email vô hồn.

Sáng hôm sau, tôi cầm bản in nóng hổi đến trường cũ. Không khí ngày lễ rộn ràng: cờ hoa bay phất phới, học sinh cười đùa, mùi bánh kẹo lan tỏa lẫn với hương khói nhang từ bàn thờ thầy cô quá cố. Tim tôi đập nhanh khi bước vào cổng trường, chiếc váy trắng ôm sát cơ thể gợi cảm theo năm tháng trưởng thành, mái tóc dài buông xõa. Thầy Minh vẫn ở đó, trong văn phòng giáo viên, giờ đã là hiệu phó, 45 tuổi nhưng vẫn phong độ, bộ vest xám ôm lấy thân hình săn chắc.

Thầy nhìn tôi, đôi mắt nheo lại như nhận ra. Trái tim tôi reo vang: “Thầy ơi, em vẫn nhớ thầy từng dòng từng chữ”.

“Em là Lan phải không? Học trò giỏi văn ngày xưa!” Thầy cười, nụ cười làm lộ hàm răng trắng đều, giọng nói ấy khiến da đầu tôi tê rần. Chúng tôi ôm nhẹ theo kiểu thầy trò, nhưng hơi ấm từ ngực thầy lan qua lớp vải mỏng, khiến núm vú tôi cứng lại dưới áo lót ren. Tôi trao bài viết, tay run run chạm tay thầy – da thầy ấm áp, thô ráp vì những năm tháng cầm phấn.

Thầy đọc ngấu nghiến, mắt sáng lên. “Hay lắm Lan, nét bút tri ân thầy cô giáo thế này hiếm có. Em vẫn tài hoa như xưa.” Chúng tôi trò chuyện, học sinh về hết, trường vắng lặng chỉ còn tiếng gió vi vu qua hàng cây phượng. Thầy mời tôi ở lại uống trà trong lớp học cũ – nơi ấy giờ là phòng lưu niệm, bàn ghế gỗ bóng loáng, bảng đen lau sạch nhưng vẫn thoang thoảng mùi phấn vụn.

Ngồi bên thầy, hương nước hoa nam tính quyện với mùi sách cũ xộc vào mũi tôi, khiến bụng dưới ấm ran. Chúng tôi ôn kỷ niệm: những bài thơ thầy giảng, những lần tôi đứng đọc văn trước lớp, ánh mắt thầy dừng lâu trên môi tôi. “Em từng thích thầy phải không?” Thầy hỏi khẽ, tay đặt lên tay tôi. Tôi gật đầu, mặt đỏ bừng. “Thầy cũng vậy, nhưng thầy phải kiềm chế. Giờ em lớn rồi, đẹp quá.”

Không khí nặng nề dục vọng. Tay thầy vuốt ve mu bàn tay tôi, ngón cái xoa nhẹ, gửi những luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi ngẩng lên, môi thầy kề sát, hơi thở nóng hổi phả vào mặt. Nụ hôn đầu tiên ngọt ngào như mật ong, lưỡi thầy luồn vào khám phá khoang miệng tôi, vị trà sen lẫn chát nhẹ. Tôi rên khẽ, tay ôm lấy cổ thầy, cảm nhận cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi.

Chúng tôi đứng dậy, khóa cửa lớp học. Ánh chiều tà len qua cửa sổ, nhuộm đỏ sàn gỗ. Thầy cởi nút áo tôi chậm rãi, từng nút một, để lộ làn da trắng mịn, chiếc áo lót ren đen ôm lấy bầu ngực căng tròn. “Đẹp quá em” thầy thì thầm, môi hôn xuống cổ, liếm láp da thịt khiến tôi run rẩy. Mùi mồ hôi nhè nhẹ từ thầy hòa quyện với hương sữa tắm của tôi, tạo nên thứ hương vị kích thích lạ lùng.

Tôi cởi áo thầy, ngực thầy rộng lớn, lông ngực đen nhánh cọ vào da tôi nhồn nhột. Chúng tôi ngã xuống bàn giáo viên cũ, gỗ mát lạnh chạm mông tôi qua lớp quần lót ướt át. Thầy hôn ngực tôi, ngậm núm vú mút mạnh, lưỡi xoáy tròn khiến tôi cong người rên rỉ. “Thầy… em muốn thầy…” Tiếng rên của tôi vang vọng trong lớp học im lìm, hòa với tiếng thở dốc của thầy.

Sao lâu vậy mới được chạm vào thầy? Da thầy nóng bỏng, cứng rắn, khác hẳn tưởng tượng non nớt ngày xưa. Em là của thầy rồi.

Thầy tụt quần tôi xuống, ngón tay thô ráp vuốt ve mu bên trong đùi, rồi chạm vào nơi ướt át nhất. Tôi ưỡn hông, nước nhờn tuôn ra thấm ướt tay thầy. “Em ướt hết rồi Lan” thầy cười khùng khục, ngón tay luồn vào, ngoáy nhẹ móc cong chạm điểm nhạy cảm. Tôi cắn môi, móng tay cào lưng thầy, mùi da thịt nồng nàn lan tỏa. Thầy quỳ xuống, mặt kề sát, hơi thở nóng phả vào lông mu khiến tôi co giật. Lưỡi thầy liếm láp, từ hạt le sưng mọng đến lối vào hồng hào, vị mặn ngọt của tôi khiến thầy rên sung sướng.

Tôi không chịu nổi, kéo thầy lên, cởi quần thầy. Của quý thầy bật ra, to lớn gân guốc, đầu khấc bóng loáng nước nhờn. Tôi cầm lấy, da thịt nóng hổi rung rung trong tay, mùi đàn ông nồng nàn xộc vào mũi. Miệng tôi ngậm lấy, lưỡi quấn quanh liếm láp, thầy ấn hông rên lớn: “Ôi Lan… giỏi quá em.” Tiếng nuốt nước bọt ọc ọc của tôi lẫn với tiếng thầy thở hổn hển.

Thầy đặt tôi nằm ngửa trên bàn, chân dang rộng. Của thầy cọ sát lối vào tôi, trơn tru nhờ nước nhờn. “Em sẵn sàng chưa?” Thầy hỏi, mắt nhìn sâu. “Dạ thầy… em muốn thầy vào.” Một cú thúc mạnh, thầy lấp đầy tôi hoàn toàn, cơn đau khoái lạc lan tỏa. Thầy nhấp chậm rãi, từng nhịp một, da thịt va chạm bạch bạch vang vọng. Tôi ôm chặt thầy, núm vú cọ xát ngực thầy, mồ hôi chúng tôi hòa quyện nhỏ giọt xuống sàn.

Tốc độ tăng dần, thầy dập mạnh bạo, tay bóp mông tôi nhồi nặn. “Thầy… mạnh nữa… em sắp…” Tôi hét lên, vách âm đạo co thắt siết chặt thầy. Cơn cực khoái ập đến như sóng dữ, cơ thể tôi run bần bật, nước nhờn phun ra ướt đẫm đùi thầy. Thầy gầm gừ, thúc vài cái cuối cùng rồi bắn tinh nóng hổi sâu bên trong, chúng tôi cùng đạt đỉnh trong tiếng rên hòa quyện.

Chúng tôi nằm ôm nhau trên bàn, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Hương tình ái nồng nàn bao trùm lớp học, lẫn với mùi gỗ cũ và phấn bảng. Thầy hôn trán tôi dịu dàng: “Cảm ơn em, bài viết nét bút tri ân về thầy cô giáo này là món quà tuyệt vời nhất.” Tôi cười, vuốt ve ngực thầy: “Em sẽ viết tiếp, với những nét bút đầy kỷ niệm này.”

Sau đó, chúng tôi dọn dẹp, mặc quần áo, trao nhau nụ hôn chia tay tạm biệt. Về nhà, tôi mở bản nháp bài viết, thêm những dòng cuối: nét bút tri ân không chỉ lời văn, mà còn hơi ấm da thịt, nhịp tim đập chung. Ngày mai, bài viết sẽ đăng, nhưng bí mật giữa tôi và thầy mãi là của riêng. Tim tôi vẫn rung động, hứa hẹn những cuộc gặp tiếp theo, nơi nét bút hòa quyện với nét tình.

Câu chuyện liên quan