Tôi đứng trước ô cửa kính lớn của căn hộ, tay cầm chặt chiếcappareil pour laver les vitres sans tracesmới mua. Thiết bị này trông hiện đại với vòi xịt nước áp lực cao và miếng lau microfiber siêu mềm, hứa hẹn làm sạch mọi vết bẩn mà không để lại một dấu vết nào. Trời Sài Gòn hôm nay nắng chang chang, chiếu qua lớp kính mờ đục khiến căn phòng trở nên oi bức. Tôi mặc chiếc váy maxi mỏng tang màu trắng, bay nhẹ theo gió máy lạnh, quyết định dành buổi chiều để lau dọn. Cảm giác nước phun ra mát lạnh từ đầu vòi, chạm vào kính rồi bắn nhẹ vài giọt lên da tay tôi, khiến tôi khẽ rùng mình thích thú.
“Sao lâu nay mình lười lau kính thế này? View thành phố đẹp mê hồn mà,”tôi nghĩ thầm, vừa xịt vừa lau. Miếng lau lướt êm ru trên bề mặt kính, hút hết bụi bẩn và nước thừa, để lại lớp kính trong suốt lấp lánh dưới nắng. Mùi xà phòng chanh thoang thoảng lan tỏa, hòa quyện với hương hoa sữa từ ban công đối diện. Tôi ngẩng đầu, vô tình nhìn sang tòa nhà bên kia đường. Và rồi, tim tôi lỡ một nhịp.
“Sao lâu nay mình lười lau kính thế này? View thành phố đẹp mê hồn mà,”
Anh ấy đang đứng đó, sau ô cửa kính căn hộ đối diện. Một người đàn ông cao ráo, khoảng ba mươi tuổi, mặc áo sơ mi trắng bỏ ngỏ vài cúc, lộ ra lồng ngực rám nắng. Anh ta cầm tách cà phê, mắt nhìn chăm chú về phía tôi. Không phải ngẫu nhiên – ánh mắt ấy dừng lại trên đường cong cơ thể tôi khi tôi vươn người lau phần kính cao. Da tôi nóng ran dù nước mát vẫn phun đều. Tôi giả vờ không nhận ra, nhưng tay cầmappareil pour laver les vitres sans traceschậm lại, động tác trở nên uyển chuyển hơn, như đang khiêu khích.”Anh ấy đang nhìn mình… Cảm giác này thật lạ, vừa ngại ngùng vừa… kích thích,”suy nghĩ nội tâm dâng trào, khiến nhịp thở tôi dồn dập.
“Anh ấy đang nhìn mình… Cảm giác này thật lạ, vừa ngại ngùng vừa… kích thích,”
Ánh nắng chiếu qua kính sạch bóng, làm nổi bật từng đường nét trên váy tôi, vải mỏng dính nhẹ vào da do mồ hôi. Anh ta mỉm cười, giơ tay vẫy nhẹ. Tôi đáp lại bằng nụ cười e thẹn, tiếp tục lau nhưng lòng đã rối bời. Chiếc thiết bị rung nhẹ trong tay khi xịt nước mạnh hơn, rung động lan tỏa lên cánh tay, gợi lên những ý nghĩ táo bạo. Tôi tưởng tượng bàn tay anh ấy thay thế, vuốt ve da thịt tôi mịn màng như miếng lau kính vậy. Cuối cùng, khi kính đã sáng bóng hoàn hảo, tôi đặt thiết bị xuống và vẫy tay mời gọi.
Chỉ vài phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi mở cửa, anh đứng đó, mùi nước hoa nam tính quyện với cà phê thoảng vào mũi.”Chào em, anh là Minh, hàng xóm đối diện. Thấy em dùng cái máy lau kính xịn quá, anh tò mò qua xem thử.”Giọng anh trầm ấm, ánh mắt lướt qua người tôi đầy ý tứ. Tôi mời anh vào, tim đập thình thịch. Chúng tôi ngồi trên sofa, tôi rót nước chanh mát lạnh, tay khẽ chạm tay anh khi đưa ly.”Sao mình lại run thế này? Chỉ là hàng xóm thôi mà,”nhưng cơ thể tôi phản bội, núm vú săn lại dưới lớp vải mỏng.
“Sao mình lại run thế này? Chỉ là hàng xóm thôi mà,”
Anh khen chiếcappareil pour laver les vitres sans traces, hỏi han về nó, rồi câu chuyện chuyển sang những điều riêng tư hơn. Anh ly hôn cách đây một năm, sống một mình, thích ngắm cảnh từ cửa sổ. Tôi thú nhận mình độc thân lâu rồi, đôi khi cô đơn giữa thành phố đông đúc. Không khí dần nóng lên, không phải do máy lạnh hỏng. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi, ngón tay lướt qua gáy khiến tôi nổi da gà.”Em đẹp lắm, đặc biệt khi lau kính dưới nắng,”anh thì thầm. Môi tôi tìm môi anh, nụ hôn đầu ngọt ngào như mật, lưỡi quấn quýt mang vị cà phê đắng nhẹ.
Tôi dẫn anh đến bên cửa kính lớn, nơi ánh nắng vẫn chiếu rọi. Tay anh luồn vào váy tôi, vuốt ve đùi trong mịn màng, da thịt nóng bỏng chạm nhau tạo tiếng xào xạc khe khẽ. Tôi cởi áo anh, hôn ngấu nghiến lên lồng ngực rắn chắc, ngửi thấy mùi mồ hôi nam tính hòa quyện với xà phòng chanh từ lúc lau kính. Anh nâng tôi ngồi lên bệ cửa sổ, váy tụt xuống hông, để lộ lớp ren mỏng bên dưới.”Mình đang làm tình trước cửa kính… Ai đó có thể nhìn thấy, nhưng sao lại thích thế này?”Cảm giác hồi hộp xen lẫn khoái lạc khiến âm đạo tôi ẩm ướt, thèm khát bàn tay anh khám phá.
“Mình đang làm tình trước cửa kính… Ai đó có thể nhìn thấy, nhưng sao lại thích thế này?”
Anh quỳ xuống, môi lướt qua đùi tôi, hơi thở nóng hổi phả vào nơi nhạy cảm. Lưỡi anh chạm vào lớp ren, liếm nhẹ qua vải khiến tôi rên rỉ, tiếng vang vọng trong phòng yên tĩnh. Tôi nắm tóc anh, hông uốn éo theo nhịp.”Anh… đừng dừng lại,”tôi van xin. Anh kéo lớp ren sang bên, lưỡi trực tiếp vuốt ve hột le sưng mọng, vị mặn ngọt của dục vọng lan tỏa. Tay anh xoa bóp mông tôi, ngón tay trượt vào lối vào ẩm ướt, ra vào chậm rãi build-up khoái cảm. Tôi ngửa đầu nhìn kính sạch bóng phản chiếu hình ảnh chúng tôi, nắng chiếu lên da thịt lấp lánh mồ hôi, âm thanh chụt chụt ướt át hòa với tiếng thở hổn hển.
Khi tôi sắp đạt đỉnh, anh đứng dậy, cởi quần, dương vật cương cứng bật ra, đầu khấc bóng loáng. Tôi nắm lấy, vuốt ve từ gốc đến ngọn, cảm nhận mạch đập dưới da thịt nóng bỏng. Anh nâng chân tôi quấn quanh hông, từ từ đẩy vào. Cảm giác lấp đầy tuyệt vời, thành âm đạo co bóp ôm chặt lấy anh. Chúng tôi di chuyển nhịp nhàng, tiếng da thịt va chạmphạch phạchvang lên, mồ hôi nhỏ giọt xuống sàn. Anh thì thầm những lời dâm đãng bên tai:”Em chặt quá, anh muốn làm em sướng mãi.”Tôi cào cấu lưng anh, móng tay để lại dấu đỏ, khoái cảm dâng trào từ bụng dưới lan khắp cơ thể.
Rồi cao trào ập đến. Tôi hét lên, cơ thể co giật trong cơn cực khoái đầu tiên, nước nhờn tuôn ra ướt đẫm. Anh không dừng, đẩy mạnh hơn, rồi bùng nổ bên trong tôi, tinh dịch nóng hổi phun trào. Chúng tôi ôm chặt nhau, thở dốc, mùi tình dục nồng nàn bao trùm không gian. Anh rút ra, một dòng trắng đục chảy xuống đùi tôi, tôi dùng ngón tay quệt lấy, nếm thử vị mặn chát đầy thỏa mãn.
Chúng tôi nằm dài trên sàn, cạnh chiếcappareil pour laver les vitres sans tracesvẫn còn đó như nhân chứng thầm lặng. Ánh nắng chiều tà chiếu qua kính sạch bóng, nhuộm căn phòng màu cam ấm áp. Anh vuốt ve tóc tôi,”Cảm ơn em, vì buổi lau kính tuyệt vời ấy.”Tôi cười, tựa đầu vào ngực anh.”Chỉ từ một chiếc máy lau kính mà khơi dậy ngọn lửa này… Cuộc sống đôi khi bất ngờ đến thế.”Chúng tôi hẹn gặp lại, không hứa hẹn gì nhiều, chỉ là sự kết nối tự nhiên giữa hai cơ thể khao khát. Ngoài kia, thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng trong tôi, dư vị khoái lạc vẫn đọng mãi, hứa hẹn những lần tiếp theo đầy đam mê.
“Chỉ từ một chiếc máy lau kính mà khơi dậy ngọn lửa này… Cuộc sống đôi khi bất ngờ đến thế.”