Những ngày nằm viện dài đằng đẵng cuối cùng cũng qua đi. Tôi, mộtbệnh nhân lao phổivừa được xuất viện, trở về căn hộ nhỏ ấm cúng với Lan, người yêu của tôi đã kiên nhẫn chờ đợi suốt ba tháng qua. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi thuốc khử trùng từ vali, lẫn với hương hoa sữa thoảng bay từ cửa sổ mở. Lan ôm chặt lấy tôi ngay ngưỡng cửa, cơ thể cô mềm mại, ấm áp, khiến tim tôi đập nhanh hơn cả nhịp thở yếu ớt sau cơn bệnh.
“Anh về rồi em ơi,” tôi thì thầm, hít hà mùi tóc cô quen thuộc, ngọt ngào như mật ong. Nhưng trong đầu tôi, nỗi lo lắng vẫn ám ảnh. Bác sĩ đã dặn dò kỹ lưỡng về chế độ ăn, thuốc men, và cả việc đeo khẩu trang khi tiếp xúc gần. Còn chuyện ấy… chuyệnbệnh nhân lao phổi có được quan hệ tình dục? Tôi đã hỏi bác sĩ trong buổi khám cuối, và ông cười hiền từ: “Có chứ, nhưng phải cẩn thận, dùng bao, và tránh ho khan lúc cao trào.”
Lan kéo tôi ngồi xuống sofa, tay vuốt ve má tôi, đôi mắt long lanh lo lắng xen lẫn khao khát. “Anh mệt không? Em nấu cháo gà cho anh ăn nhé?” Giọng cô dịu dàng, nhưng tôi cảm nhận được hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi, đánh thức những ham muốn bị kìm nén bấy lâu.
“Mình có nên không? Bệnh chưa khỏi hẳn, lỡ lây cho em thì sao?”
Tôi lắc đầu, kéo cô sát hơn. “Anh nhớ em lắm, Lan ạ. Nhưng anh sợ…”
Cô mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ lên ngực tôi qua lớp áo mỏng. “Bác sĩ bảobệnh nhân lao phổi có được quan hệ tình dụcmà anh. Em tìm hiểu rồi, miễn là anh khỏe hơn, và chúng ta cẩn thận. Em muốn anh, anh yêu.”
Buổi tối ấy, sau bữa ăn nhẹ, chúng tôi nằm trên giường. Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt lên da thịt Lan trắng hồng, đường cong cơ thể cô uốn éo nhẹ nhàng khi cô cởi bỏ chiếc áo ngủ mỏng tang. Tôi nuốt nước bọt, cảm giác khô khốc ở cổ họng không phải vì bệnh mà vì dục vọng dâng trào. Mùi da thịt cô lan tỏa, pha lẫn chút xà phòng hoa nhài, khiến tôi cứng người dưới lớp chăn.
“Để em massage cho anh nhé,” Lan thì thầm, quỳ bên cạnh, tay thoa dầu ấm lên lưng tôi. Những ngón tay cô lướt nhẹ, ấn sâu vào cơ bắp mỏi mệt, mang theo hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Tôi rên khẽ, tiếng rên vang vọng trong phòng yên tĩnh, hòa quyện với tiếng nhạc du dương từ loa nhỏ. Mỗi cú ấn là một cơn sóng khoái lạc, đánh thức mọi giác quan.
Tôi quay người lại, kéo cô nằm đè lên. Môi chúng tôi chạm nhau, ban đầu nhẹ nhàng như sợ vỡ tan, rồi cuồng nhiệt hơn. Lưỡi cô quấn lấy lưỡi tôi, vị ngọt ngào của nước bọt lẫn chút bạc hà từ kem đánh răng. Tay tôi vuốt ve bầu ngực cô, núm vú cứng lại dưới lòng bàn tay, da thịt mịn màng như nhung. “Em đẹp quá,” tôi thì thầm giữa những nụ hôn, hít hà mùi mồ hôi mặn mòi bắt đầu rịn ra từ kẽ ngực cô.
“Mình khỏe hơn rồi, phải không? Cảm giác này… tuyệt vời quá.”
Lan cọ sát hông vào tôi, cảm nhận độ cứng của tôi qua lớp quần lót. “Anh sẵn sàng chưa?” Cô cười khúc khích, giọng khàn khàn đầy khiêu khích. Tôi gật đầu, tim đập thình thịch như trống trận. Chúng tôi cởi bỏ hết quần áo, da thịt trần trụi chạm nhau lần đầu sau bao ngày xa cách. Làn da cô nóng bỏng, mịn màng, khiến tôi run rẩy vì sung sướng. Tôi hôn xuống cổ cô, liếm láp vị mặn của mồ hôi, rồi xuống ngực, ngậm lấy núm vú hồng hào, nghe tiếng rên rỉ ngọt ngào thoát ra từ miệng cô.
Căng thẳng dần tan biến, nhường chỗ cho nhịp điệu chậm rãi, đầy yêu thương. Lan ngồi dậy, cầm bao cao su từ ngăn kéo, đeo cho tôi với những động tác khéo léo, mắt nhìn tôi đầy trìu mến. “Em muốn anh ở trên, để em ôm anh chặt.” Cô nằm ngửa, hai chân dang rộng, mời gọi. Tôi từ từ tiến vào, cảm giác chặt khít, ấm áp bao bọc lấy tôi, khiến tôi phải cắn môi để kìm tiếng thở hổn hển.
Chúng tôi di chuyển chậm rãi, nhịp nhàng như điệu valse. Mỗi cú đẩy là một cơn sóng khoái cảm, da thịt va chạm tạo tiếngbạch bạchnhẹ nhàng, hòa cùng tiếng thở dốc và rên rỉ. Mùi arousal nồng nàn lan tỏa, mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt xuống ga giường. Tay Lan bấu chặt lưng tôi, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ, đau nhói xen lẫn khoái lạc. Tôi nhìn vào mắt cô, thấy tình yêu và dục vọng cháy bỏng, xua tan mọi lo lắng về bệnh tật.
“Nhanh hơn anh ơi,” cô van xin, hông uốn éo đón nhận. Tôi tăng tốc, cảm giác siết chặt hơn, cơ thể cô co giật nhẹ. Tiếng rên của cô lớn dần, vang vọng như bản giao hưởng dâm đãng. Tôi hôn cô cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt, vị tanh nồng của arousal lẫn vào. Nội tâm tôi hỗn loạn:
“Đây là thiên đường. Bệnh nhân lao phổi như mình vẫn có được quan hệ tình dục thế này sao? Cảm ơn em, Lan.”
Cao trào đến gần. Lan cong người, hét khẽ tên tôi, cơ thể run rẩy trong cơn cực khoái. Tôi theo sau, bùng nổ trong bao cao su ấm nóng, mọi giác quan bùng nổ: tiếng tim đập, mùi mồ hôi, vị mặn trên môi, và cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu đến chân.
Chúng tôi nằm ôm nhau, thở dốc trong dư âm. Da thịt dính sát, mồ hôi nguội dần, không khí phòng nồng nàn mùi tình ái. Lan vuốt tóc tôi, thì thầm: “Thấy chưa,bệnh nhân lao phổi có được quan hệ tình dụcbình thường mà. Anh khỏe lắm, em tự hào về anh.”
Tôi mỉm cười, hôn lên trán cô. Nỗi sợ hãi về bệnh tật tan biến, thay vào đó là sự gắn kết sâu sắc hơn. Chúng tôi nói chuyện vu vơ về tương lai, về những đêm dài sắp tới, khi tôi hoàn toàn khỏi bệnh. Cơn ho khan không còn làm tôi lo lắng nữa, vì giờ đây, tôi biết tình yêu có thể chữa lành mọi thứ.
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm cửa, đánh thức chúng tôi. Lan pha cà phê, mùi thơm lừng lan tỏa, và chúng tôi lại ôm nhau bên cửa sổ. Cuộc sống trở lại, đầy đam mê và hy vọng. Tôi, mộtbệnh nhân lao phổi, đã tìm thấy câu trả lời rõ ràng nhất cho thắc mắc ấy – không chỉ có thể, mà còn tuyệt vời đến nao lòng.