Tôi nhớ rõ cái đêm ấy ở Paris, khi cơn mưa phùn lất phất rơi trên những con phố lát đá cuội. Tôi là Minh, một chàng trai Việt Nam du học, lang thang trong quán cà phê nhỏ ven sông Seine để tránh cơn lạnh buốt. Không khí ẩm ướt mang theo mùi bánh mì nướng thoang thoảng từ tiệm bánh gần đó, lẫn với hương cà phê đen đậm đà. Tôi ngồi co ro bên cửa sổ, nhấp ngụm espresso nóng hổi, cảm giác vị đắng lan tỏa trên đầu lưỡi, xua tan phần nào nỗi cô đơn xa xứ.
Thế rồi cô ấy bước vào. Sophie, với mái tóc vàng óng ả buông xõa, đôi mắt xanh lơ long lanh như bầu trời sau mưa. Cô mặc chiếc váy len ôm sát, tôn lên đường cong cơ thể đầy đặn, khiến tim tôi đập thình thịch ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô gọi một ly rượu vang đỏ, ngồi xuống bàn bên cạnh, và nụ cười của cô như tia nắng xuyên qua lớp mây xám. Chúng tôi bắt chuyện tự nhiên, từ thời tiết đến những món ăn Việt Nam tôi kể về phở và bánh mì. Giọng cô nhẹ nhàng, pha chút accent Pháp quyến rũ, khiến tôiavoir les baguettes en l’airchỉ sau vài phút trò chuyện – cái cụm từ vui nhộn cô dùng để trêu mấy gã trai say rượu ở quán bar.
“Cậu biết không, Minh? Khi đàn ôngavoir les baguettes en l’air, họ hay làm những chuyện ngốc nghếch lắm đấy,” cô cười khúc khích, mắt lấp lánh.
Tôi cười theo, nhưng trong lòng dâng trào một nỗi khao khát lạ lùng. Chúng tôi chuyển sang một quán rượu nhỏ gần đó khi mưa ngớt. Ly rượu vang thứ hai khiến má tôi nóng bừng, mùi nho chín mọng quyện với vị cay nồng lan tỏa trong miệng. Sophie kể về cuộc sống tự do của cô, một họa sĩ 28 tuổi, thích vẽ những bức tranh khỏa thân đầy cảm xúc. Tôi chia sẻ về những đêm thức trắng học bài, mơ về một vòng tay ấm áp. Bàn tay cô vô tình chạm vào tay tôi khi với lấy chai rượu, làn da mềm mại như nhung khiến mạch đập ở cổ tay tôi tăng nhịp. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ ràng sự căng cứng dưới lớp quần jeans, một cơnavoir les baguettes en l’airthực sự, không phải vì rượu mà vì cô.
Chúng tôi rời quán khi đồng hồ điểm nửa đêm. Mưa lại rơi, Sophie kéo tôi vào một con hẻm nhỏ, nép sát dưới mái hiên. Mùi đất ướt hòa quyện với hương nước hoa vani trên da cô, ngọt ngào đến mê hoặc. “Lạnh quá,” cô thì thầm, rồi bất ngờ ôm lấy tôi. Môi cô tìm đến môi tôi, mềm mại và ướt át, vị rượu vang còn đọng lại khiến nụ hôn thêm phần say đắm. Lưỡi cô luồn vào, khám phá, mút nhẹ khiến tôi rùng mình. Tay tôi vuốt ve lưng cô, cảm nhận lớp vải len mịn màng trượt dưới ngón tay, rồi xuống tận hông cong đầy đặn.
Chúng tôi lao vào căn hộ nhỏ của cô cách đó vài dãy phố, quần áo ướt sũng bám sát cơ thể. Cửa vừa khép, Sophie đã cởi phăng chiếc váy, để lộ bộ ngực tròn đầy với núm vú hồng hào cứng lại vì lạnh và hứng tình. Tôi cởi áo, quần, thân thể rắn chắc của chàng trai 25 tuổi phơi bày dưới ánh đèn vàng ấm áp. Cô nhìn xuống, cười tinh nghịch: “Avoir les baguettes en l’airrồi kìa, Minh. Em thích thế lắm.” Tay cô vuốt ve “cái baguette” của tôi, da thịt nóng bỏng chạm nhau khiến tôi rên khẽ. Làn da cô mịn màng như lụa, mùi mồ hôi nhẹ hòa với vani khiến tôi ngây ngất.
Chúng tôi ngã xuống giường, tấm chăn cotton êm ái ôm lấy thân thể. Tôi hôn từ cổ cô xuống ngực, ngậm lấy núm vú, mút mạnh khiến cô cong người, tiếng rên vang vọng trong phòng nhỏ. “Oui, comme ça…” cô thì thầm bằng tiếng Pháp, bàn tay siết chặt tóc tôi. Mùi da thịt cô phả ra, mặn mòi pha lẫn ngọt ngào của dục vọng. Tay tôi lần xuống vùng kín, ngón tay chạm vào lớp lông mu mềm mại, rồi luồn vào khe ẩm ướt. Cô ướt át đến kinh ngạc, chất lỏng ấm nóng trơn tuột dưới ngón tay tôi, tiếngchụt chụtkhi tôi ra vào khiến không khí thêm phần dâm đãng.
Sao mà tuyệt vời thế này? Cô ấy như ngọn lửa, thiêu đốt mọi nỗi cô đơn trong tôi.
Sophie đẩy tôi nằm ngửa, trèo lên trên, mắt long lanh dục vọng. Cô cầm “baguette” của tôi, vuốt ve từ gốc đến ngọn, rồi từ từ ngồi xuống. Cảm giác bao bọc chặt khít, nóng bỏng khiến tôi hét lên trong khoái lạc. Cô bắt đầu nhấp nhô, nhịp điệu chậm rãi ban đầu, tiếng da thịt va chạmbạch bạchhòa cùng tiếng thở dốc. Ngực cô nảy tưng theo từng cú nhấp, tôi với tay bóp mạnh, cảm nhận sự đàn hồi dưới lòng bàn tay. Mùi mồ hôi chúng tôi hòa quyện, mặn chát trên môi khi tôi liếm láp.
Cô tăng tốc, hông xoay tròn, khe co bóp siết chặt lấy tôi. Tôi ngồi dậy, ôm cô sát vào lòng, hôn ngấu nghiến trong khi thúc mạnh từ dưới lên. Tiếng rên của cô vang vọng: “Plus fort, Minh! Avoir les baguettes en l’air mãi đi!” Mỗi cú thúc khiến tôi cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt bên trong cô rung động, chất lỏng ấm áp tràn ra, nhỏ giọt xuống đùi tôi. Tim tôi đập loạn nhịp, mồ hôi nhễ nhại, mùi dục vọng nồng nặc lấp đầy căn phòng.
Chúng tôi đổi tư thế, tôi đặt cô nằm sấp, nâng hông cô lên. Từ phía sau, tôi đâm sâu, tay vuốt ve mông tròn lẳn, vỗ nhẹ khiến da đỏ ửng. Cô quay đầu, mắt mờ đi vì khoái cảm: “Đừng dừng lại…” Tôi thúc mạnh hơn, cảm giác “baguette” cọ xát vào thành trong ẩm ướt, mỗi lần rút ra lại kéo theo tiếngchẹpdâm đãng. Tay tôi lần xuống, xoa nhẹ hột le sưng mọng, khiến cô run rẩy, hét lớn khi lên đỉnh đầu tiên. Cơ thể cô co giật, chất lỏng phun ra ướt đẫm ga giường.
Tôi sắp không chịu nổi nữa. Cô ấy quá hoàn hảo, quá chặt khít.
Tôi lật cô nằm ngửa, dang rộng chân cô, đâm vào lần nữa. Mắt chúng tôi khóa chặt, mồ hôi nhỏ giọt từ trán tôi xuống ngực cô. Nhịp thúc nhanh dần, mạnh dần, tiếng da thịt va chạm át cả tiếng mưa ngoài cửa sổ. Cô cào cấu lưng tôi, móng tay cắm sâu để lại vệt đỏ rát bỏng. “Em sắp… nữa rồi!” cô hét. Tôi cảm nhận cơn co thắt thứ hai của cô, siết chặt lấy tôi, đẩy tôi đến bờ vực. Với cú thúc cuối cùng, tôi bùng nổ, phun trào sâu bên trong cô, khoái lạc lan tỏa từ đầu đến chân, từng đợt sóng nóng bỏng.
Chúng tôi nằm vật ra, thở hổn hển, thân thể dính chặt vào nhau bởi mồ hôi và chất lỏng tình ái. Sophie vuốt ve ngực tôi, thì thầm: “Cậu đãavoir les baguettes en l’airtuyệt vời nhất từ trước đến nay.” Tôi cười, hôn nhẹ lên trán cô, cảm giác bình yên bao trùm. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng tôi là nắng ấm. Đêm ấy không chỉ là dục vọng, mà còn là sự kết nối sâu sắc giữa hai tâm hồn xa lạ.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh len qua rèm cửa, Sophie pha cà phê cho chúng tôi. Chúng tôi ôm nhau bên cửa sổ, ngắm Paris thức giấc. Có lẽ đây chỉ là một đêm thoáng qua, nhưng nó khắc sâu trong tôi mãi mãi – đêm tôi thực sựavoir les baguettes en l’airvới nàng, và trái tim cũng bay bổng theo.