Tôi bước vào văn phòng sang trọng ở trung tâm Paris, tim đập thình thịch dưới lớp áo sơ mi lụa mỏng. Hôm nay là ngày định mệnh để giải quyết di sản của dì tôi, người vừa qua đời cách đây hai tháng. Tôi, Lan, một cô gái Việt Nam 28 tuổi sống lưu vong ở Pháp, chưa từng nghĩ mình sẽ dấn thân vào thế giới củaavocats specialises dans les successions. Không khí nơi đây thoang thoảng mùi gỗ đánh bóng và cà phê espresso đậm đà, những kệ sách cao ngất chất đầy hồ sơ da cũ kỹ. Tiếng giày cao gót của tôi vang vọng trên sàn đá cẩm thạch, như lời thì thầm của số phận.
Người đàn ông bước ra từ phòng trong khiến tôi nín thở. Anh ấy là Monsieur Étienne Duval, luật sư chính xử lý vụ việc. Cao ráo, mái tóc đen nhánh chải ngược gọn gàng, đôi mắt xanh xám sắc sảo như lưỡi dao. Bộ vest xám ôm sát cơ thể săn chắc, và nụ cười ấm áp của anh ấy lan tỏa hương nước hoa nam tính, quyện lẫn chút bạc hà cay nồng.”Trời ơi, anh ấy đẹp trai quá. Đừng để tim mình lạc nhịp, Lan ạ. Đây chỉ là cuộc họp kinh doanh thôi.”Tôi tự nhủ, nhưng bàn tay anh chạm nhẹ vào tay tôi khi nhận hồ sơ, da thịt nóng bỏng khiến mạch đập ở cổ tay tôi rung lên.
“Trời ơi, anh ấy đẹp trai quá. Đừng để tim mình lạc nhịp, Lan ạ. Đây chỉ là cuộc họp kinh doanh thôi.”
“Chào cô Lan, mời ngồi. Chúng ta sẽ xem qua di chúc một cách chi tiết,” anh nói bằng tiếng Pháp trôi chảy, giọng trầm ấm như nhung. Tôi ngồi xuống ghế da mềm mại đối diện bàn làm việc khổng lồ. Anh giải thích về các khoản thừa kế: ngôi nhà ở ngoại ô, cổ phần công ty, và một khoản tiền lớn. Mỗi khi anh nghiêng người chỉ vào giấy tờ, mùi da thuộc từ hồ sơ hòa quyện với hơi thở anh, khiến tôi nóng ran. Chân tôi vô tình chạm nhẹ vào chân anh dưới bàn. Anh không rút lại, chỉ mỉm cười kín đáo.Ánh mắt ấy… như đang mời gọi.
Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Khi anh đứng dậy rót thêm cà phê, tay áo sơ mi vén lên lộ cánh tay cơ bắp, tôi nuốt nước bọt. “Cô có câu hỏi gì không? Nếu cần, chúng ta có thể thảo luận thêm tối nay, qua bữa tối. Tôi biết một nhà hàng Ý tuyệt vời gần đây.” Lời mời bất ngờ khiến má tôi ửng hồng.”Chấp nhận đi, Lan. Cuộc sống ngắn lắm, dì đã ra đi, đừng bỏ lỡ khoảnh khắc.”Tôi gật đầu, tim reo vui.
“Chấp nhận đi, Lan. Cuộc sống ngắn lắm, dì đã ra đi, đừng bỏ lỡ khoảnh khắc.”
Tối đó, tại nhà hàng nhỏ ấm cúng, ánh nến lung linh chiếu lên khuôn mặt anh. Rượu vang đỏ sóng sánh trong ly pha lê, vị chát ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi tôi. Chúng tôi nói về mọi thứ: hành trình của tôi từ Việt Nam đến Pháp, niềm đam mê nghệ thuật của anh, và những bí mật của nghềavocats specialises dans les successions– những câu chuyện thừa kế đầy drama, tình yêu, và đôi khi là dục vọng bị che giấu. Bàn tay anh chạm vào tay tôi trên bàn ăn, ngón cái vuốt ve nhẹ nhàng. Da anh ấm áp, thô ráp nhẹ từ những giờ làm việc dài. “Cô thật quyến rũ, Lan. Tôi chưa từng gặp thân chủ nào khiến tôi phân tâm thế này,” anh thì thầm, hơi thở phả vào tai tôi nóng hổi.
Tôi cảm nhận dòng điện chạy dọc sống lưng.Mạch đập ở cổ anh nổi rõ dưới ánh đèn mờ ảo. Mùi thức ăn Ý – tỏi và thảo mộc – quyện với hương anh, khiến tôi đói khát một thứ khác.Bữa ăn kết thúc bằng nụ hôn đầu tiên ngay ngoài cửa nhà hàng. Môi anh mềm mại nhưng đòi hỏi, lưỡi anh khám phá miệng tôi với vị rượu vang còn đọng lại. Tiếng xe cộ Paris xa xôi nhòa đi, chỉ còn nhịp thở dồn dập của chúng tôi. “Về nhà tôi nhé?” anh hỏi, mắt lấp lánh dục vọng. Tôi gật đầu, cơ thể đã ướt át từ lâu.
Căn hộ của anh trên tầng cao nhìn ra sông Seine, gió đêm mang theo mùi nước sông mặn mòi len qua cửa sổ hé mở. Chúng tôi lao vào nhau ngay hành lang, áo khoác rơi lả tả. Tay anh luồn vào áo tôi, xoa nắn bầu ngực qua lớp ren mỏng. Núm vú tôi cứng lại dưới ngón tay anh, một tiếng rên thoát ra từ cổ họng.”Ôi Chúa ơi, cảm giác này… như lửa cháy lan khắp người.”Anh cởi nút áo tôi chậm rãi, môi hôn dọc xương quai xanh, hơi thở anh phả lên da tôi khiến nổi da gà. Tôi cào nhẹ lưng anh qua lớp áo, cảm nhận cơ bắp cuồn cuộn bên dưới.
“Ôi Chúa ơi, cảm giác này… như lửa cháy lan khắp người.”
Chúng tôi ngã xuống giường kingsize phủ ga lụa đen. Anh quỳ giữa hai chân tôi, kéo váy lên cao, hôn dọc đùi trong. Mùi arousal của tôi lan tỏa, ngọt ngào và musky, khiến mắt anh tối sầm dục vọng. Lưỡi anh chạm vào lớp quần lót ẩm ướt, liếm nhẹ qua vải. Tôi cong người, tay nắm chặt tóc anh. “Étienne… xin anh…” Tiếng rên của tôi hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ từ loa ẩn. Anh lột phăng quần lót, ngón tay thâm nhập sâu, cong móc chạm điểm nhạy cảm khiến tôi run rẩy. Nước nhờn tuôn ra, ướt đẫm tay anh. Anh liếm sạch, vị mặn ngọt của tôi khiến anh gầm gừ hài lòng.
Cơ thể anh nóng bỏng như lò sưởi, da thịt chạm nhau phát ra tiếng da thịt vỗ nhẹ.Tôi lật anh nằm ngửa, cưỡi lên người anh. Quần anh tuột xuống, con cặc anh dựng đứng, mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng precum. Tôi vuốt ve nó, cảm nhận độ cứng thép trong lòng bàn tay mềm mại. Anh rên rỉ, hông thúc lên. Tôi ngồi xuống chậm rãi, từng phân một nuốt trọn anh vào sâu thẳm. Cảm giác đầy đặn khiến tôi hét lên khoái lạc. Chúng tôi nhịp nhàng, tôi cưỡi anh mạnh mẽ, bầu ngực nảy tưng theo từng cú dập. Tay anh bóp mông tôi, móng tay cắm nhẹ tạo dấu đỏ đầy kích thích.
Tension dâng cao. Anh lật tôi nằm sấp, doggy style từ phía sau. Tay anh vòng ra trước xoa âm vật, mỗi cú thúc sâu chạm tử cung khiến tôi thấy sao băng lóe lên. Tiếng da thịt vỗ bạch bạch vang vọng, mồ hôi chúng tôi trộn lẫn, mùi mặn mồ hôi và sex nồng nặc. “Em sắp… anh ơi!” Tôi hét, cơ thể co giật trong orgasm đầu tiên, nước co giật phun ra ướt đẫm ga giường. Anh không dừng, thúc mạnh hơn, rồi rút ra bắn tinh nóng hổi lên lưng tôi, từng dòng trắng đục chảy dài.
Chúng tôi nằm vật ra, thở hổn hển. Anh ôm tôi từ phía sau, con cặc mềm mại vẫn ép sát mông tôi. Hơi thở anh đều đặn bên tai, tay vuốt ve bụng tôi dịu dàng. Ánh trăng Paris lọt qua rèm, chiếu lên da thịt chúng tôi lấp lánh mồ hôi.”Đây không chỉ là dục vọng. Có gì đó sâu sắc hơn. Những avocats specialises dans les successions như anh, sao lại khiến em rung động thế này?”Anh hôn gáy tôi. “Lan, em tuyệt vời. Di sản của dì em chỉ là khởi đầu. Chúng ta sẽ có nhiều đêm như thế này.”
“Đây không chỉ là dục vọng. Có gì đó sâu sắc hơn. Những avocats specialises dans les successions như anh, sao lại khiến em rung động thế này?”
Sáng hôm sau, thức dậy trong vòng tay anh, mùi cà phê từ bếp lan tỏa. Chúng tôi làm tình lần nữa dưới vòi sen, nước ấm xối xả lên cơ thể trần truồng. Tay anh rửa sạch tinh dịch còn đọng, lưỡi anh mút âm vật tôi dưới dòng nước. Orgasm thứ hai đến ngọt ngào, chân tôi run rẩy bám lấy anh. Sau đó, ngồi bên bàn ăn sáng, anh ký giấy tờ thừa kế với nụ cười tinh quái. “Giờ em không chỉ thừa kế tài sản, mà còn… anh.”
Tôi rời văn phòng với trái tim đầy ắp. Di sản thực sự không nằm ở tiền bạc, mà ở những khoảnh khắc đam mê bất ngờ từ thế giới củaavocats specialises dans les successions. Paris ngoài kia vẫn nhộn nhịp, nhưng trong tôi, một ngọn lửa mới đã bùng cháy, hứa hẹn những cuộc gặp tiếp theo đầy cuồng nhiệt.