Tôi ngồi trong văn phòng nhỏ hẹp của trường, ánh nắng chiều muộn len qua khe rèm chiếu lên bàn làm việc lộn xộn giấy tờ. Tay tôi run run cầmbáo cáo của trường học về xâm hại tình dục– một tài liệu cũ kỹ từ năm năm trước, được đào xới lại trong cuộc kiểm tra nội bộ gần đây. Những dòng chữ khô khan kể về một vụ việc mơ hồ: “một giáo viên nữ cáo buộc đồng nghiệp nam có hành vi không đúng mực trong giờ làm việc muộn”. Tim tôi đập thình thịch khi nhận ra – đó chính là tôi và Minh. Không phải xâm hại, mà là những khoảnh khắc đam mê cuồng nhiệt chúng tôi đã cố giấu kín. Lúc ấy, tôi mới 25 tuổi, anh ấy 28, cả hai đều là giáo viên trẻ đầy nhiệt huyết tại ngôi trường đại học này.
“Sao lại thế này? Tại sao báo cáo lại được mở lại bây giờ?”Tôi tự hỏi, mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Hồi ức ùa về như cơn sóng: mùi cà phê hòa quyện với nước hoa nam tính của Minh, bàn tay anh vuốt ve lưng tôi trong căn phòng tối om, hơi thở nóng bỏng thì thầm lời yêu đương. Đó là tình yêu đầu mãnh liệt, consensual đến từng cử chỉ, nhưng bị một đồng nghiệp ghen tị bóp méo thành scandal. Chúng tôi đã chia tay vì sợ hãi, nhưng ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt hẳn.
“Sao lại thế này? Tại sao báo cáo lại được mở lại bây giờ?”
Cửa phòng đột ngột mở ra. Minh bước vào, cao lớn với bộ vest ôm sát thân hình cơ bắp săn chắc từ những buổi tập gym đều đặn. Mắt anh dừng lại trên tờ báo cáo trong tay tôi, rồi nhìn sâu vào đôi mắt tôi. “Hương… em vẫn giữ à?” Giọng anh trầm ấm, vang vọng trong không gian chật hẹp, khiến không khí đột nhiên nặng nề hơn bởi mùi da thuộc từ chiếc cặp tài liệu anh cầm.
“Anh biết mà.Báo cáo của trường học về xâm hại tình dụcnày… nó không đúng sự thật.” Tôi thì thầm, đứng dậy, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn vài bước chân. Anh tiến lại gần, hơi thở anh phả vào mặt tôi, mang theo vị bạc hà quen thuộc từ kẹo cao su anh hay nhai.
Chúng tôi im lặng một lúc, chỉ có tiếng tích tắc đồng hồ treo tường và nhịp tim dồn dập của cả hai. Tay anh chạm nhẹ vào cánh tay tôi, da thịt tiếp xúc qua lớp áo mỏng khiến tôi rùng mình. “Anh chưa bao giờ quên em, Hương. Những gì chúng ta có… là thật.”
Act đầu tiên khép lại khi môi anh tìm đến môi tôi. Nụ hôn đầu tiên sau bao năm, ngọt ngào xen lẫn khát khao dồn nén. Lưỡi anh khám phá miệng tôi, vị chua nhẹ của cà phê anh uống sáng nay hòa quyện với nước bọt ấm áp. Tôi đáp lại cuồng nhiệt, tay ôm chặt lấy cổ anh, cảm nhận cơ ngực rắn rỏi ép sát vào ngực mình.
Văn phòng đột nhiên trở thành thế giới riêng. Chúng tôi khóa cửa, kéo rèm kín mít. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn bàn chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh đầy nam tính. “Em muốn anh, Minh. Ngay bây giờ.” Tôi thì thầm, giọng lạc đi vì ham muốn. Anh bế tôi lên bàn làm việc, giấy tờ rơi lả tả xuống sàn, tiếng sột soạt khô khan trái ngược với tiếng rên rỉ đầu tiên thoát ra từ cổ họng tôi khi anh cởi nút áo blouse của tôi.
Da tôi tiếp xúc không khí mát mẻ, núm vú săn lại dưới chiếc áo lót ren đen. Anh cúi xuống, môi lướt qua xương quai xanh, rồi xuống thấp hơn. Mùi da thịt tôi tỏa ra – hỗn hợp xà phòng hoa nhài và mồ hôi nhẹ – khiến anh hít sâu. “Em đẹp quá, Hương. Vẫn như ngày ấy.” Lưỡi anh liếm nhẹ lên núm vú qua lớp vải mỏng, rồi kéo áo lót xuống, ngậm lấy nó. Cảm giác ướt át, ấm nóng lan tỏa, tôi cong người lên, tay bấu chặt vai anh, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ mờ.
“Trời ơi, sao anh lại giỏi thế này? Mỗi cái chạm đều như lửa đốt.”Nội tâm tôi gào thét trong khoái lạc. Anh quỳ xuống, kéo váy tôi lên tận eo, hôn dọc đùi trong mịn màng. Tiếng vải sột soạt, hơi thở anh phả vào vùng kín qua lớp quần lót ẩm ướt. Tôi ngửi thấy mùi arousal của chính mình – mặn mòi, quyến rũ – hòa quyện với mùi da thịt anh. Ngón tay anh vuốt ve qua lớp vải, rồi kéo tụt xuống, để lộ vùng kín hồng hào, ướt át chờ đợi.
“Trời ơi, sao anh lại giỏi thế này? Mỗi cái chạm đều như lửa đốt.”
Anh ngẩng lên nhìn tôi, mắt tối sầm dục vọng. “Em ướt nhẹp rồi, em yêu.” Giọng anh khàn đục. Lưỡi anh chạm vào, liếm nhẹ từ dưới lên, vị mặn ngọt của tôi khiến anh rên rỉ. Tôi hét khẽ, tay nắm tóc anh, hông uốn éo theo nhịp lưỡi anh khám phá. Âm thanh ướt át chùn chụt vang vọng, xen lẫn tiếng thở hổn hển của cả hai. Mỗi vòng liếm đều đẩy tôi gần hơn đến đỉnh, cơ thể căng cứng, mạch đập ở tai ù ù.
Nhưng anh dừng lại, đứng dậy cởi quần. Con cặc anh bật ra, to lớn, gân guốc, đầu khấc bóng loáng dịch tiền liệt. Tôi nuốt nước bọt, tay vươn ra vuốt ve, cảm nhận độ nóng bỏng rẫy và nhịp giật dưới da thịt mịn. “Anh to quá… Em muốn nó bên trong.” Tôi thì thầm, kéo anh lại gần. Anh nâng hông tôi, đầu khấc chà sát lối vào, trơn tru nhờ chất lỏng của tôi.
Chậm rãi, anh đẩy vào. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi cắn môi rỉ máu. “Aaa… Minh!” Tôi rên lớn, chân quặp chặt eo anh. Anh bắt đầu nhấp, chậm rồi nhanh dần, mỗi cú thúc đều sâu tận cùng, chạm đến điểm nhạy cảm nhất. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống bụng tôi, vị mặn chạm lưỡi khi tôi liếm. Mùi tình dục nồng nặc bao trùm – mồ hôi, dịch nhờn, da thịt – khiến đầu óc tôi quay cuồng.
“Đây mới là sự thật. Không phải báo cáo chết tiệt ấy. Đây là chúng ta, consensual, mãnh liệt.”Tôi nghĩ thầm giữa những đợt khoái cảm dâng trào. Anh tăng tốc, tay bóp mông tôi, kéo tôi sát hơn. “Em chặt quá… Anh sắp ra…” Anh gầm gừ. Tôi siết chặt thành âm đạo, đẩy cả hai đến giới hạn. Đỉnh điểm ập đến: tôi hét lên, cơ thể co giật, chất lỏng tuôn ra ướt đẫm bàn làm việc. Anh rút ra ngay lúc đó, phun tinh dịch nóng hổi lên bụng tôi, từng đợt trắng đục, dính nhớp.
“Đây mới là sự thật. Không phải báo cáo chết tiệt ấy. Đây là chúng ta, consensual, mãnh liệt.”
Chúng tôi thở hổn hển, ôm nhau trên bàn. Anh hôn trán tôi, lau sạch bằng khăn giấy. “Anh yêu em, Hương. Lần này, chúng ta sẽ công khai.” Tôi mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa từ tim.Báo cáo của trường học về xâm hại tình dụcấy giờ chỉ là quá khứ sai lầm. Chúng tôi đã tìm lại nhau, trong đam mê chân thực và tự nguyện.
Ánh chiều tà tắt dần ngoài cửa sổ, nhưng trong tôi, một bình minh mới bắt đầu. Tay anh đan vào tay tôi, hứa hẹn những đêm dài tương tự – đầy cảm xúc, đầy khoái lạc. Không còn bí mật, chỉ còn tình yêu trưởng thành.