Tôi là Lan, quý phi trong phủ chúa Trịnh thế kỷ mười tám, nơi những bức tường đá cổ kính bao quanh cuộc đời tôi như một lời nguyền ngọt ngào. Cuộc sống ở đây đầy lễ nghi, hương trầm thoang thoảng từ những lư đồng, tiếng đàn tranh réo rắt vọng từ hậu cung. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa cháy bỏng không nguôi khiến tôi khao khát những đụng chạm da thịt, những hơi thở nóng hổi hòa quyện. Chồng tôi, chúa Trịnh, bận rộn với triều chính, chỉ thỉnh thoảng ghé thăm, để lại tôi với nỗi đói khát không tên.
Một buổi chiều mưa phùn, tôi tình cờ tìm thấy cuốn sách cổ trong thư các bỏ hoang. Bìa da nứt nẻ, chữ Nho phai mờ ghibệnh nghiện tình dục histor– một chứng bệnh từ thời cổ đại, mô tả những nữ nhân không thể kiềm chế dục vọng, thân xác luôn réo gọi sự thỏa mãn. Tim tôi đập thình thịch khi đọc những dòng chữ: "Nữ tử mắc bệnh này, da thịt nóng ran như lửa, âm hộ ẩm ướt liên miên, chỉ nguôi ngoai khi được nam nhân lấp đầy". Đó chính là tôi.Tôi đã mắc bệnh nghiện tình dục histor từ bao giờ? Hay nó là lời nguyền từ kiếp trước?Tôi run rẩy đóng sách lại, nhưng ngọn lửa trong hạ thể đã bùng lên, nước nhờn rỉ ra thấm ướt lớp lụa mỏng.
Tôi đã mắc bệnh nghiện tình dục histor từ bao giờ? Hay nó là lời nguyền từ kiếp trước?
Đêm ấy, gió heo may se sắt thổi qua song cửa, tôi nằm trên giường the đỏ thẫm, tay vô thức vuốt ve bầu vú căng tròn. Núm vú cứng ngắc dưới ngón tay, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng. Tôi tưởng tượng bàn tay thô ráp của ai đó thay thế, siết chặt, nhéo nhẹ khiến tôi cong người. Mùi da thịt mình lan tỏa, mặn mòi pha lẫn hương hoa nhài từ mái tóc. Nhưng tự sờ soạng chỉ làm dục vọng dâng cao hơn, không bao giờ đủ. Tôi cần một người đàn ông thực thụ.
Sáng hôm sau, chúa Trịnh dẫn theo vị tướng trẻ tuổi tên là Kiên về phủ. Anh ta cao lớn, da ngăm rám nắng chiến trường, đôi mắt sâu hun hút như vực thẳm. Khi anh quỳ lạy, tôi thoáng thấy cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo the. Hơi thở anh phả ra mang mùi đất trời hoang dã, khác hẳn sự xa hoa ươn ướt của hậu cung.Trời ơi, anh ấy sẽ là liều thuốc cho bệnh nghiện tình dục histor của tôi sao?Tôi cắn môi, hạ thể co thắt khi ánh mắt anh vô tình chạm vào tôi.
Act hai bắt đầu từ những cuộc gặp lén lút. Kiên được giao nhiệm vụ sửa chữa vườn thượng uyển, nơi tôi thường dạo bước. Ban đầu chỉ là những ánh nhìn trao nhau, tim tôi đập loạn nhịp mỗi khi anh cúi người nhổ cỏ, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhỏ giọt xuống cổ áo mở nút. Tôi tiếp cận anh dưới tán cổ thụ, gió mang theo mùi lá mục và hoa sữa nồng nàn. "Công tử, vườn này đẹp quá", tôi thì thầm, tay vô tình chạm khẽ cánh tay anh. Da anh nóng bỏng, cơ bắp săn chắc khiến tôi rùng mình.
Anh ngẩng lên, giọng trầm ấm: "Thưa quý phi, nô tài sẽ làm cho nó xứng đáng với nhan sắc người". Lời nói ấy như mật ngọt rót vào tai, đánh thức mọi giác quan. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện, anh kể về những trận đánh, tiếng vó ngựa dồn dập, mùi khói súng nồng khét. Tôi chia sẻ nỗi cô đơn trong cung cấm, và dần dần, những cái chạm tay kéo dài hơn. Một lần, dưới cơn mưa bất chợt, anh cởi áo ngoài che cho tôi, ngực trần áp sát lưng tôi. Cảm giác da thịt chạm nhau qua lớp lụa ướt, núm vú tôi cương cứng cọ xát, khiến tôi phải kiềm nén tiếng rên.
Đêm định mệnh ấy đến khi chúa Trịnh đi xa. Tôi sai thị nữ gọi Kiên đến thư phòng. Căn phòng tối om, chỉ le lói ánh nến lập lòe, mùi mực tàu và giấy cũ hòa quyện. Anh bước vào, đôi mắt sáng rực dục vọng. "Quý phi, người gọi nô tài có việc gì?" Tôi không nói, chỉ kéo anh lại, môi tìm môi anh trong nụ hôn cuồng nhiệt đầu tiên. Môi anh thô ráp, vị mặn của mồ hôi ngày dài, lưỡi anh quấn quýt lưỡi tôi, nuốt lấy tiếng thở dốc. Tay anh luồn vào áo tôi, nắm lấy bầu vú đầy đặn, nhào nặn khiến tôi cong người, nước nhờn tuôn trào ướt đẫm đùi.
Bệnh nghiện tình dục histor đang kiểm soát tôi, nhưng với anh, nó trở thành niềm vui
Tôi hét lên trong khoái lạc, tay bấu chặt tóc anh, hông uốn éo đẩy sát mặt anh vào. Tiếng chụt chụt ẩm ướt vang vọng, xen lẫn tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ. Ngón tay anh thọc sâu vào hang động trơn tuột, ngoáy móc tìm điểm nhạy cảm, khiến tôi co giật liên hồi. "A... Kiên... sâu nữa... anh làm em chết mất", tôi van xin, giọng lạc đi vì sung sướng. Anh đứng dậy, cởi bỏ quần, con cặc to lớn bật ra, gân guốc, đầu khấc bóng loáng nước nhờn. Tôi quỳ xuống, ngậm lấy nó, vị mặn chát lan tỏa trên đầu lưỡi, họng tôi nuốt sâu đến tận gốc, nước mắt trào ra vì nghẹn ngào hạnh phúc.
Anh kéo tôi lên, đặt tôi ngồi lên bàn gỗ lim bóng loáng, dạng rộng hai chân. Con cặc anh chọc thẳng vào, xé toạc lớp thịt mỏng manh. Đau đớn xen lẫn khoái lạc khiến tôi cắn môi rỉ máu, nhưng rồi nhịp điệu dồn dập cuốn phăng mọi thứ. Tiếng da thịt vỗ vào nhau bạch bạch, mồ hôi anh nhỏ giọt lên ngực tôi, trơn tuột. Anh nhấp mạnh, sâu tận tử cung, tay bóp mông tôi trắng trẻo. "Em chặt quá... quý phi của anh", anh gầm gừ, tăng tốc. Tôi quấn chân quanh hông anh, móng tay cào cấu lưng anh để lại vệt đỏ. Cao trào đến, tử cung tôi co bóp dữ dội, phun nước lồn ướt nhẹp sàn nhà, tiếng hét khoái lạc vang vọng.
Anh bắn tinh sôi sùng sục vào sâu trong tôi, chất lỏng nóng hổi lan tỏa, khiến tôi run rẩy trong dư chấn. Chúng tôi ngã vật ra, ôm ấp nhau, mùi tinh dịch và nước nhờn hòa quyện với hương trầm còn sót lại. Tim anh đập thình thịch bên tai tôi, hơi thở đều đặn dần.
Sau đêm ấy, những cuộc ân ái lặp lại, mỗi lần mãnh liệt hơn. Bệnh nghiện tình dục histor không còn là gánh nặng, mà là cầu nối đưa chúng tôi đến gần nhau. Nhưng tôi biết, bí mật này mong manh như sương mai. Một buổi sáng, khi chúa Trịnh trở về, tôi nhìn Kiên từ xa, nụ cười kín đáo trao nhau.Anh là liều thuốc, nhưng cũng là nỗi ám ảnh ngọt ngào mãi mãi.
Anh là liều thuốc, nhưng cũng là nỗi ám ảnh ngọt ngào mãi mãi.
Giờ đây, nằm bên chồng, tôi vẫn cảm nhận dư vị anh trong cơ thể, một nỗi khao khát lặng lẽ chờ đêm mới. Cuộc đời quý phi này, với bệnh nghiện tình dục histor, đã trở nên đầy màu sắc da thịt và hơi thở tình yêu.